Người đàn bà uống rượu vẫn cất giấu..ít lên sân khấu

IMG_2601

Kim Huyền vai người đàn bà uống rượu

dnvhn-làm sao không uống rượu được? Khi mà nỗi đau của tâm hồn đè nặng lên nỗi đau thể xác nhưng không còn ai để giải bày….ngoài rượu. Từ một cô gái có chuyên môn giỏi nhưng bây giờ trong mắt mọi người ở nông trường, Duyên là người đàn bà “nát rượu” nhưng dọn nhà vệ sinh giỏi nhất, không ai làm được.

duyen bi don vi quyet dinh tra ve dia phuong

Nơi kịch bắt đầu:

Hình ảnh bà Duyên xỉn rượu ngã lên chiếc giường tre ngũ ngon, mặc cho nhóm trợ lý giám đốc chụp ảnh làm bằng chứng để giám đốc hạ lương bà xuống hạng C. Không ngờ, từ việc hạ bậc lương mà ông Đức-giám đốc nông trường phát hiện ra bà Duyên chính là cô y tá ở trạm xá trong rừng Trường Sơn năm xưa. Câu chuyện quá khứ dần hiện về, gắn liền với cuộc đời của y tá Duyên. Từ tình cảm đơn sơ mộc mạc với Hữu đã thúc đẩy Duyên “liều lĩnh”, giúp Hữu để lại giọt máu cuối cùng trước khi trở thành người lính cảm tử. Chính sự liều lĩnh đó mà y tá Duyên bị đơn vị trả về địa phương với hình hài “bụng mang dạ chữa”. Nỗi đau chồng chất nỗi đau mà không phân giải được nên từ đó Duyên lao vào rượu để quên hết quá khứ. Khi nhận ra Duyên đã hy sinh để có con với Hữu, ông Đức dường như thấy mình có lỗi với đồng đội, với người thân của Hữu nên đã về quê Hữu đưa bà mẹ liệt sĩ đến nhận lại cháu và con dâu. Nội dung kịch khá đơn giản nhưng tính nhân văn của câu chuyện đã được tác giả, đạo diễn và diễn viên đẩy lên đến đỉnh điểm, tác động khá mạnh vào lòng trắc ẩn của người xem. Người xem, đau ở tận chiều sâu của tâm hồn thông qua hình ảnh người đàn bà uống rượu do diễn viên Kim Huyền thủ vai. Nước mắt họ rơi…cùng với “người đàn bà uống rượu”  không lý giải được đau ở đâu? Số phận hay tư duy cuộc sống?

duyen gap dong chi duc tung o chien truong

Kết thúc muộn màng:

Khi mọi người nhận ra sự hy sinh to lớn của Duyên cũng chính là lúc Duyên chẳng còn gì ngoài đứa con, chai rượu và nãi chuối xanh. Từ một nữ y tá có chuyên môn giỏi, giờ trở thành người dọn dẹp nhà vệ sinh mà còn mang tiếng “nát rượu”. Có lẽ vi sự chịu đựng và hy sinh quá lâu, quá lớn nên khi gặp được mẹ của Hữu, Duyên đã khóc thét lên như trút được những giọt rượu đắng cuối cùng trong chai. Vốn hay nhận những vai “tám và tửng” nhưng không ngờ lần này vào vai Duyên, Kim Huyền diễn quá nhập tâm, vở diễn kết thúc mà Kim Huyền cứ thẩn thờ chưa thoát khỏi nhân vật để rồi bật khóc và ngất xĩu trên sân khấu. Tuy là chính kịch, mang tính lịch sử chiến tranh nhưng được dàn dựng khá dí dỏm, nhờ những chi tiết nhỏ giao thoa giữa cánh y tá và bộ đội Trường Sơn.

duyen nhan quyet dinh tro ve dia phuong

Nhiều chi tiết mang tính “sân khấu biểu hiện” như: các nữ y tá cởi áo lót tặng cho bộ đội. Hình thức này đã được thể hiện tại liên hoan sân khấu chuyên đề ở các nước nhưng ở đây vẫn làm người xem e ngại.

duyen gap duoc me chong

Có thể đây cũng là ý đồ của đạo diễn Quốc Thảo, người đã từng tham gia loại hình sân khấu này ở nhiều nước trên thế giới chăng? Có một điều đáng tiếc là đạo diễn Quốc Thảo quá tập trung vào nhân vật Duyên mà quên đi việc xây dựng hình ảnh đẹp cho “bà mẹ liệt sĩ” chỉ có một con. Điều mà người xem mong là nhìn thấy được niềm vui hiện lên gương mặt của mẹ đồng chí Hữu khi biết anh còn để lại giọt máu cuối cùng, sự hãnh diện vì sự hy sinh cao cả của con mình và đau xót cho Duyên sống trong hoàn cảnh con dâu “vô thừa nhận” quá lâu. Có phải do thiếu diễn viên hay không mà đạo diễn đã chọn một nam vào vai mẹ liệt sĩ Hữu, với hình ảnh khập khiểng, tai biến nên nói ngọng ngịu, mà còn không thấy rõ mặt. Trong khi đó, trước lúc ra đi, Duyên đã hình dung ra mẹ Hữu là một người mẹ nhân hậu, biết chịu đựng hy sinh, dù có một đứa con duy nhất. Đã đưa ra chi tiết này mà còn làm xấu hình ảnh mẹ liệt sĩ.

Thùy Khanh

*Người đàn bà uống rượu: kịch bản của nhà văn Hữu Ước, Quốc Thảo đạo diễn, cùng với sự tham gia của diễn viên Kim Huyền (Duyên), Minh Nhí (Đức), Xuân Nghi (Tùng)…sẽ chính thức lên đường ra Hà Nội ngày 20/7/2015 để tham dự liên hoan nghệ thuật sân khấu về “Hình tượng người chiến sĩ Công an nhân dân.